Diễn Đàn Phi Đội Viêt Nam
Chào mừng bạn đến với diễn đàn
  • Chào Mừng Bạn Đến Với Forum PhiDoiVN.
  • Chúc các bạn có những giây phút thư giản thoải mái tại diễn đàn.
IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
:: Quên mật khẩu? ::

Chào mừng bạn đến với diễn đàn Phi Đội VN
» Nếu đây là lần đầu tiên bạn tham gia diễn đàn, xin mời bạn xem phần hỏi / đáp để biết cách dùng diễn đàn.
» Để có thể tham gia thảo luận, các bạn phải đăng ký làm thành viên. Bấm vào đây để đăng ký.

Forum PhiDoiVN/font>
  • Forum Phi Đội VN
administrator (223)
xxsmilexx (133)
HanhPhucMoi (104)
luckyly_94 (102)
Kiro144 (77)
traingheoxomtro (59)
maimongcho318 (57)
datphat01 (52)
hayhoj.cdt (50)
thomdatphat (47)


ĐỪNG BAO GIỜ VÔ HÌNH,ẤY NHÉ!Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Wed Jan 05, 2011 5:01 am
.:.Thông tin.:.
[PhiĐộiVN]vipcdtk8.utehy
Spamer
Spamer

Thông Tin Cá Nhân
Tổng số bài gửi : 46
Sinh nhật : 17/05/1992
Ngày Tham Gia : 26/11/2010
Tuổi : 24
Đến từ : Bắc Giang Pro
Châm Ngôn Sống : Dân thường chơi đẹp, đè bẹp dân chơi!

Bài gửiTiêu đề: ĐỪNG BAO GIỜ VÔ HÌNH,ẤY NHÉ!
Xem lý lịch thành viên

Nguồn: Forum PhiDoiVN.ACE.ST

Rất nhiều, và rất nhiều lần tớ online chỉ là để thấy ấy đang available rồi out. Có khi chỉ là “I’m SMS” nhưng tớ biết ấy đang ở rất gần tớ. Chỉ cần biết ấy vẫn ở đó bình yên, vẫn ở đó, vẫn ở đó, thế thôi.

Có lần tớ chỉ chào ấy, rồi out, chắc ấy ngạc nhiên lắm, đến cả chính tớ cũng buồn cười nữa là. Nhưng ấy biết không, tớ chỉ muốn ấy đừng lo cho tớ, rằng tớ vẫn ở đây.
Khi thấy cái mặt cười tươi ở nick ấy tớ thấy vui lắm, vui như thế nào ấy tớ chẳng thể diễn tả được, nhưng ngày hôm đó tớ làm việc vui vẻ lắm, mọi việc đều vui như cái mặt cười đáng yêu đó vậy.
Mỗi khi online việc đầu tiên tớ làm là xem ấy hôm nay có ở đó không, ấy để status là gì, và điều gì ấy đang nghĩ, ấy đang quan tâm, ai là người ấy lo lắng, ai là người đã bên ấy (ấy đừng ngạc nhiên, cũng đừng tức giận nhé, tớ vẫn thường đọc tất cả những gì ấy viết trên blog nhưng chẳng bao giờ comment cả).

Ấy biết không, có lần mấy ngày liền tớ không hề thấy nick ấy cười, cũng chẳng thấy ấy “I’m SMS” tớ chẳng biết làm thế nào, blog cũng không hề thấy ấy post new entry. Ấy đang làm gì, ấy đang ở đâu, ấy có ốm không, ấy.... Tất cả như khiến tớ nổ tung, tớ không biết phải làm gì, chẳng biết có nên gọi điện, có nên nhắn tin, có nên đến nhà ấy, tất cả những điều đó tớ không thể làm.

Ấy à, ấy có biết là nick ấy cười là điều tớ mong nhất mỗi khi bắt đầu một ngày làm việc... Ấy à, hãy luôn ở đó nhé, tớ mong ấy nhiều lắm.
Dù có thế nào thì ấy cũng đừng Invisible nhé!

Khi em không yêu anh

Khi em không yêu anh, em sẽ không bao giờ phải quay mặt đi khi ánh mắt anh nhìn về một phía khác - không em.
Khi em không yêu anh, em sẽ không bao giờ phải bật khóc vì một câu nói vô tình của anh, vì những lúc cảm giác bị chính người yêu thương mình bỏ mặc, như một con bé ngốc bị vứt vào một xó xỉnh, chỉ dấm dứt khóc mà không thể làm gì.
Khi em không yêu anh, em sẽ không phải lựa chọn giữa việc sẽ đi với anh mà bỏ những cuộc vui với bạn bè hay ngược lại - bỏ mặc anh?
Khi em không yêu anh, cũng không có ai quá xét nét và để ý đến từng lời nói của em, sẽ không ai mắng em khi em nói những điều không nên, làm những việc không đúng.
Khi em không yêu anh, em có thể mặc sức tưởng tưởng ra những thứ lãng mạn mà không sợ bị ai chê cười là viển vông, là trẻ con.
Khi em không yêu anh, chắc cũng chẳng bao giờ em phải đợi một người 2, 3 tiếng đồng hồ trong khi đó người ta lại đi chơi điện tử.
Khi em không yêu anh, không bao giờ em làm một số việc tưởng chừng ngớ ngẩn lắm, như việc đi bộ 30 phút một mình đến để được đi cùng người ta 5 phút mà vẫn cứ đi.
Khi em không yêu anh, em cũng đã không phải khổ sở vì cảm giác hờn ghen và giận dỗi nhiều đến thế, vì chẳng may yêu phải anh là một người luôn vì người khác, một người sẵn sàng gạt em qua một bên vì người khác.
Khi em không yêu anh, em sẽ không thấy xót xa khi anh cứ hút thuốc nhiều mà nhắc rồi nhưng không nghe.
Khi em không yêu anh, đến nhà anh em sẽ không ngại ngần như thế. Và cũng sẽ không có người nào ở đó làm em bị tổn thương.
...
Và khi em không yêu anh, anh sẽ vẫn sẽ là một ông anh tốt của em, em và anh sẽ vui vẻ như những tháng ngày ta chưa yêu nhau, em có thể làm nũng anh, bắt anh bóc từng con tôm cho em ăn, bắt anh bón cho em hết hai bát cơm, bắt anh mua quà trung thu cho em...
Dẫu biết rằng khi em không yêu anh, khi chúng ta không yêu nhau, sẽ có những nỗi buồn, những chuyện khó khăn chúng ta không phải trải qua (hay không được trải qua?). Nhưng có một người không quen đã nói với em: "Tình yêu đâu phải là nỗi đau, càng không thể là nỗi khắc khoải, nhớ nhung. Tình yêu nằm ở bên kia sự trống vắng, cô độc. Tình yêu không nằm trong suy nghĩ. Tình yêu xuất hiện khi ý nghĩ chấm dứt, khi không có khổ đau, khoái lạc, khi chẳng có sợ hãi, chỉ có niềm vui đón nhận cái mênh mông dị thường qua ánh mắt trẻ thơ, trái tim trong sáng. Hãy yêu thương đi rồi hãy làm những điều bạn muốn". Em tin một nửa trong câu nói ấy, bởi với em, nếu nhắm mắt lại và không suy nghĩ gì nữa, khi ấy phải chọn giữa anh và những thứ khác (bất kể là thứ gì), em nhất định sẽ luôn luôn chọn anh. Chắc chắn, không vì một lý do nào cả. Đơn giản, trái tim em đã chọn như vậy mà thôi.

Sẽ chẳng thể là tình yêu, nếu...

Biết nói gì với anh bây giờ, khi trong em mọi cảm giác yêu thương đã không còn nữa. Em chợt giật mình khi ai đó quan tâm đến những chuyện vui buồn đang đến, đang hiện diện trong công việc và cuộc sống của em mỗi ngày. Và những hình ảnh ấy, thật buồn khi chẳng phải là anh.
Hình như anh vẫn nghĩ, em là một người con gái mạnh mẽ và nghị lực. Em cảm thấy có gì đó chạnh lòng. Bởi em biết, đó chỉ là một vẻ bề ngoài vậy thôi. Đã là một người đa cảm thì thường không dễ mạnh mẽ trong tất cả mọi việc phải không anh.
Chẳng biết em có phải là một cô gái lãng mạn, hay mộng mơ? Nhưng em luôn nghĩ đến cảnh biển có em và cả người em yêu, đủ che chở và cho em bờ vai để tựa. Hay một buổi tối lãng đãng với bản nhạc anh tặng và một ngày không lễ, không sinh nhật, có bông hoa hồng chúm chím môi xinh…Tất cả mọi suy nghĩ ấy, anh đều không thể hiểu.
Có những lúc anh đã làm em buồn. Em biết điều đó. Nếu là trước đây thì em đã trách anh, đã khóc. Nhưng hình như bây giờ em thấy chẳng còn cảm giác gì nữa. Anh gọi hay không, anh nói chuyện hay không... đều như thế cả - chẳng cảm giác, chẳng thói quen và chẳng gì cả. Em hình như đã quen rằng sẽ không có những tin nhắn, không có những lời động viên, không có những cuộc điện thoại vào mỗi tối sau một ngày làm việc. Và vì vậy, một chuyện vui buồn nào đó trong ngày của em, người được nhận và chia sẻ nó không phải là anh. Em nghĩ, có lẽ anh cũng như thế.
Em biết, để em tìm lại cảm giác cũ trong những tình huống như vậy là rất khó. Bây giờ em cũng không hiểu nữa, sẽ làm gì và với cách nào. Trong sự thay đổi cảm giác của em, em không phủ nhận là do em đã không nuôi dưỡng nó. Nhưng chắc chắn, anh đã không biết hoặc không muốn biết một người ở xa nên làm gì cho bạn gái, cho người yêu của mình!
Em chưa đủ lớn để hiểu khái niệm tình yêu nó là gì hay na ná là gì. Một chút luyến nhớ khi đêm về, trong sự mộng mị có hình ảnh của anh, hay một chút lo lắng, một câu nhắn gửi động viên nhau… cũng đủ hạnh phúc.
Liệu cả em và anh đã có được điều ấy chưa nhỉ?

Thông điệp:

****************Hăy cùng chia sẻ với bạn bè bằng cách ****************

Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!


Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Hăy viết bài có dấu để mọi người hiểu bạn nói ǵì.
* Bài viết không dấu sẽ bị cảnh cáo 3 lần! Sau đó sẽ bị BAND
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính ḿình.
-Nếu không nhìn thấy chữ hãy nháy vào biểu tượng A/a khi post bài
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Phi Đội Viêt Nam :: Học Hỏi Chia Sẻ-